Khi cha mẹ học cách 'thấy' con, hành trình chữa lành mới thực sự bắt đầu
Phía sau sự im lặng có thể là những tổn thương chưa gọi thành lời, phía sau sự chống đối đôi khi là lời cầu cứu âm thầm của tuổi mới lớn. Trước khi tìm cách cứu con khỏi khủng hoảng tâm lý, điều quan trọng nhất với cha mẹ là học cách thật sự “thấy” con, bằng sự lắng nghe, thấu hiểu và yêu thương cùng nhịp...
Khi sự im lặng không còn vô hại
Giữa nhịp sống hiện đại với áp lực học tập, kỳ vọng thành tích, mạng xã hội và khoảng cách thế hệ ngày càng lớn, sức khỏe tâm thần của trẻ vị thành niên đang trở thành một trong những vấn đề đáng báo động nhất trong mỗi gia đình.
Tuy nhiên, điều đáng lo hơn là nhiều bậc phụ huynh vẫn chưa thực sự nhận diện đúng những bất ổn tâm lý ở con, dễ nhầm lẫn giữa cảm xúc buồn bã thông thường với trầm cảm, một rối loạn tâm lý nghiêm trọng.
Tại tọa đàm “Nhận diện những dấu hiệu không ổn ở trẻ vị thành niên”, được tổ chức trong khuôn khổ Hội sách Nhã Nam Chào hè, các chuyên gia tâm lý, giáo dục đã cùng đưa ra một cảnh báo rõ ràng: sự im lặng, thu mình hay thay đổi bất thường ở trẻ không đơn thuần chỉ là “không vui”, mà có thể là tín hiệu cầu cứu.
Nhiều phụ huynh thường cho rằng con mình chỉ đang trải qua giai đoạn nhạy cảm tuổi dậy thì, áp lực học tập hoặc thất vọng nhất thời. Vì thế, những biểu hiện như ít nói, mất hứng thú, né tránh giao tiếp, học tập sa sút… thường bị bỏ qua hoặc xem nhẹ.
Nhưng theo các chuyên gia, nếu những dấu hiệu này kéo dài trên hai tuần, đi kèm với trạng thái buồn chán liên tục, tự ti, rối loạn giấc ngủ, mất năng lượng, thậm chí có hành vi tự gây tổn thương, thì đây có thể là những biểu hiện rõ ràng của trầm cảm.
TS Tâm lý học Nguyễn Thị Mai Hương nhấn mạnh, phụ huynh cần đặc biệt lưu ý đến những thay đổi bất thường như con mặc áo dài tay bất kể thời tiết để che giấu vết thương, né tránh bạn bè, thường xuyên phủ nhận giá trị bản thân hoặc bộc lộ suy nghĩ tiêu cực. Đây là giai đoạn trẻ cần được hỗ trợ chuyên môn thay vì chỉ động viên đơn giản.
Các nghiên cứu sức khỏe tâm thần cho thấy, độ tuổi từ 12 đến 25 là thời kỳ các rối loạn tâm lý dễ khởi phát mạnh nhất, với nguyên nhân đến từ nhiều yếu tố đan xen như di truyền, áp lực xã hội, biến động hormone, tổn thương tâm lý, sự cô lập trong gia đình hoặc khủng hoảng bản thân.
“Sửa cách bên con” thay vì chỉ tìm cách “sửa con”
Theo các chuyên gia, một trong những nguyên nhân phổ biến nhất khiến trẻ dễ rơi vào khủng hoảng tâm lý lại xuất phát từ chính môi trường gia đình. Nhiều cha mẹ yêu thương con nhưng giao tiếp chủ yếu bằng mệnh lệnh, chỉ trích hoặc áp đặt.
Những câu hỏi như “Tại sao con lại như vậy?”, “Con phải cố hơn nữa”, “Có thế cũng không làm được?” tưởng như bình thường nhưng lâu dài lại khiến trẻ cảm thấy mình thất bại, bị phủ nhận và không được lắng nghe.
Theo cô Mai Tôn Minh Trang, giáo viên Trường THPT Nguyễn Tất Thành, rào cản lớn nhất giữa cha mẹ và con cái hiện nay chính là phương thức giao tiếp. Không ít gia đình sống cùng nhau nhưng thiếu sự kết nối cảm xúc thực sự.
Trẻ có thể được chăm lo đầy đủ về vật chất, nhưng lại thiếu một nơi an toàn để chia sẻ cảm xúc. Sự cô độc trong chính ngôi nhà của mình khiến nhiều em dần thu mình, chọn im lặng hoặc tìm đến thế giới mạng như một nơi trú ẩn.
Đáng lo ngại hơn, khi không tìm được sự thấu hiểu từ gia đình, trẻ dễ trở thành mục tiêu của những mối quan hệ độc hại trên không gian số, nơi các em có thể bị thao túng tâm lý, lừa đảo hoặc xâm hại.
Thông điệp lớn nhất từ các chuyên gia là: muốn giúp con vượt qua khủng hoảng, cha mẹ trước hết cần thay đổi chính mình. Thay vì chất vấn, hãy mở ra đối thoại bằng sự quan tâm: “Bố mẹ thấy con đang không ổn, nếu con muốn chia sẻ, bố mẹ luôn ở đây”. Một môi trường gia đình an toàn về cảm xúc, nơi trẻ không bị so sánh, phán xét hay phủ nhận, chính là nền tảng quan trọng nhất để phòng ngừa các vấn đề tâm lý.
Theo đó, các chuyên gia cho rằng, cha mẹ cần học cách: Quan sát sự thay đổi cảm xúc của con. Tôn trọng khác biệt cá nhân.Không áp đặt kỳ vọng quá mức.Thiết lập nguyên tắc bằng đối thoại.Tìm kiếm hỗ trợ chuyên gia khi cần thiết
Đồng thời, phụ huynh cũng cần chăm sóc sức khỏe tinh thần của chính mình. Một cha mẹ luôn căng thẳng, nóng giận hoặc bất ổn sẽ rất khó trở thành điểm tựa cảm xúc cho con.
Cuốn sách “Con tôi bị trầm cảm nhưng tôi cứ tưởng con chỉ không vui” của tác giả Dương Ý đã gióng lên hồi chuông cảnh báo về thực trạng ngày càng phổ biến này. Dựa trên nền tảng tâm lý học lâm sàng, tác giả chỉ ra rằng nhiều gia đình chỉ thực sự nhìn thấy vấn đề khi trẻ đã rơi vào giai đoạn nghiêm trọng.
Thông điệp của cuốn sách cũng như của buổi tọa đàm rất rõ ràng: trước khi tìm cách cứu con, cha mẹ cần học cách “thấy” con. Nhìn thấy sự tổn thương phía sau vẻ im lặng. Nhìn thấy lời cầu cứu phía sau sự chống đối.Nhìn thấy áp lực phía sau những thất bại học đường...
Bởi trầm cảm không phải là sự yếu đuối, càng không phải là “làm quá”, mà là một vấn đề sức khỏe cần được nhìn nhận nghiêm túc như bất kỳ căn bệnh nào khác.
Trong thời đại mà trẻ em lớn lên giữa vô số áp lực vô hình, gia đình không chỉ là nơi nuôi dưỡng thể chất mà còn phải là “vùng an toàn” cho tâm hồn. Một đứa trẻ không cần cha mẹ hoàn hảo. Điều các em cần là cha mẹ biết lắng nghe, biết thay đổi và đủ kiên nhẫn để bước cùng con qua những giai đoạn khó khăn nhất.Đừng để sự im lặng của con trở thành khoảng cách không thể cứu vãn.
Nhận diện sớm, thấu hiểu đúng và đồng hành kịp thời chính là “liều thuốc” quan trọng nhất để bảo vệ con trẻ trước cuộc khủng hoảng tâm lý ngày càng gia tăng trong xã hội hiện đại.
Theo https://baophapluat.vn/khi-cha-me-hoc-cach-thay-con-hanh-trinh-chua-lanh-moi-thuc-su-bat-dau.html

















